108 Thiếu Nữ Lương Sơn Chương 59: Thiên Cơ giáo và hành lang gấp khúc vô tận

Bên trong Vạn dặm trường lang vô cùng kỳ lạ, so với tưởng tượng ban đầu của Tô Tinh thì thật là lớn hơn rất nhiều. Trong Vạn dặm trường lang đá tường và sàn nhà đều được tinh chế kỹ rất sần sùi không hề có chỗ nào nhẵn nhụi cả, khi đi lại bên trong nghe như là tiếng khi đi trên bãi biển, mỗi bước chân đều phát ra tiếng động.

Tô Tinh cảm thấy ngạc nhiên không thôi, số lượng đá lớn và công sức đào đường hàm này mất bao lâu cũng khó mà dự đoán. "Cơ quan thuật này quả rất lợi hại a."

"Thật không biết làm cách nào có thể hoàn thành được cơ quan này?" An Tố Vân thảng thốt, ánh mắt nhìn không thôi.

Thời Viện cười hì hì.:"Kinh ngạc như vậy rồi sao? vẫn còn quá sớm đấy, loại cơ quan này của Thần cơ tộc chỉ là đứng hàng cuối trong Thập đại cơ quan, nếu nhắc đến tên "Chiến tranh cổ thành" chắc các vị còn có thể thổ huyết ra mà bất tỉnh ấy chứ."

"Chiến tranh cổ thành, thực sự có loại cơ quan này sao?" Ngô Tâm Giải nghi hoặc.

Chiến tranh cổ thành là đỉnh cấp cơ quan đứng hạng thứ hai trong Thập đại cơ quan, Thần cơ tộc đã chế tác ra nó có thể hoạt động như một toà thành kiên cố, vừa phòng thủ vừa tấn công, có thể công thành bạt trại, có thể gọi là thần lực binh khí.

Nghe các nàng nói vậy Tô Tinh thấy Thần cơ tộc ở lương sơn đại lục giống như các chuyên gia nghiên cứu khoa học, nhưng đối với những thứ này Tô Tinh quả không chút hứng thú, nhưng cũng không khỏi khâm phục trong lòng.

Nghĩ đến có thể vào trong cơ quan, chu du trên Lương Sơn Đại lục, Tô Tinh thấy phấn khích trong người tự nhiên lại cảm thấy rất yên bình.

"Bọn họ lợi hại như vậy có thể chế tác ra được một vạn dặm hành lang chăng?" An Tố Vân có chút lo lắng.

"Nếu vào được thì bổn tiểu thư sẽ theo nó đến kỳ cùng, hắc hắc Vạn dặm trường lang này chớ nên đê bổn tiểu thư thất vọng a." Thời Viện xoa tay, ánh mắt tràn đầy hưng phấn, Địa Tặc Tinh quá đối hồn nhiên a, nhưng như vậy cũng khiến Tô Tinh cảm thấy vui trong lòng. Nàng ta quả không vừa, dám cùng ta đi trộm tuyệt học trấn phái của Quý Thuỷ Kiếm Tông thì quả không hổ danh là Thiên hạ đệ nhất.

---------------o0o--------------------

Trên đỉnh núi Thạch Ma.

Một gã công tử đang đứng trầm ngâm một mình, gió thổi tóc gã bay càng thêm phần ảo diệu đào hoa. Hắn đang nói chuyện một mình với con chim gỗ cảu mình.

Bỗng phía chân trời xuất hiện một ánh hào quang, trong nháy mắt đã vụt tới đỉnh đầu gã công tử.

Hoá ra là hai con thuyền làm bằng cây liễu, trên thuyền có mấy người nam nữ trên tay cầm mấy lá cờ nhỏ mầu vàng.

Chiếc thuyền bỗng xuất hiện một nam nhân thân hình cân đối, thâm mặc trường bào ống tay áo rộng. Vừa nhìn thấy gã công tử nọ hắm liền giậm nhẹ chân một cái, thân ảnh trong nháy mắt đã đáp xuống đất hai chiếc thuyền cũng vụt sáng rồi phóng vụt vào Tinh Giới túi của hắn.

"Công Tự lão đệ, chờ đã lâu." Hắn cười ha ha bước tới.

"Công Dương ca ca, ca ca đi cùng mấy người này sao?"

Công Tự nhìn thoáng qua, đám này chắc chắn là đệ tử của Công Dương, tu vi hầu như đều đã đạt đến Tinh Trần hậu kỳ, chỉ có một số ít là vẫn đang trong giai đoạn Tinh Vân Kỳ.

"Đã khiến kế hoạch của Công Tự lão đệ bị trì hoãn a, ta con phải điều động thêm mấy đệ tử nên hơi trễ, lão đệ đừng coi thường bọn chúng có tu vi thấp, bọn chúng đều là đệ nhất quan thuật của ta đấy, nhưng mà "Đãng Phong Thuyền" của ta cũng hơi bị trì hoãn a."

Công Tự khẽ gật đầu, Thiên Cơ giáo toạ lạc ở Chu Tước giới, có thể đến và mang theo nhiều đệ tử như vậy cũng là rất cố gắng rồi. "Tạm biệt lão ca, chúng ta đi trước, lão ca miễn tội a."

"Không biết khẩn cấp như vậy, rốt cuộc là đã sảy ra sự tình gì a?"

Trên đường đi Công Dương hỏi chuyện đệ đệ của mình, chuyện là Công Tự đã tìm ra manh mối của "Mặc Công Cơ Quan Lục" manh mối mới này liên quan đến nhiều việc và Thương Long giới, Công Dương mang theo nhiều đệ tử như vậy chính là nhằm có thêm trợ lực nếu có biến đám đệ tử cũng có thể cầm chân được đối thủ. Lần này nếu bị Thương Long giới nhúng tay vào thì mọi chuyện rất khó bề giải quyết.

"Lão ca yên tâm lần này đệ đã thành công."

Công Tự mỉm cười giải thích mọi chuyện cho Công Dương, từ chuyện như thế nào mà may mắn tìm được Địa Tặc Tinh, rồi chuyện lợi dụng nàng đi phá giải cơ quan thuật Mặc gia di chỉ, câu chuyện ngắn ngọn nhưng dễ hiểu.

Công Dương có vẻ căng thẳng.

"Công Tự lão đệ, đệ nói gã nam nhân kia mang theo ba cô gái đi vào, không lẽ bọn chúng đều là Tinh tướng?"

"Công Dương ca ca quá lo lắng rồi, một Hàng Tinh giả làm sao lại có thể có tới ba ting tướng đi theo chứ, hai tinh tương còn có khả năng chứ ba tinh tướng thì từ trước tới này chưa hề nghe nói có khả năng sảy ra a."

"Theo đệ đoán, trong số đó chỉ có hai người là tinh tướng, một là Địa Tặc Tinh người còn lại là một trong ba cô gái kia, nhưng xem ra thân hình mảnh dẻ yểu điệu lắm."

Công Dương tỏ ra nghi hoặc.

"Đệ chớ xem thường đối thủ theo đệ nói có một nàng trong số đó cầm trường thương, trong những tinh tướng người cầm trường thương thường là người rất mạnh, bất phàm."

"Vậy còn hai cô gái kia tướng mạo thế nào?": Công Dương sốt ruột hỏi tiếp.

"Một cô mặc trường bào màu lam, dáng người thon nhẹ, nói năng lễ độ, theo đệ phán đoán thì đó chỉ là nữ nhân bình thường không đáng nhắc đến."

Ta ngất, nếu nghe tên Thiên Cơ Tinh là cô gái đó thì chắc các ngươi đã ngất đi rồi chứ.

Tinh Tướng thiếu nữ phụng sự sai bảo của thiếu chủ mình, một gã tinh giả lại có thể thu phục được ba tinh tướng, chuyện này vô cùng hiếm có a.

"Công Tự lão đệ đệ có nắm chắc được phần thắng không?":Cùng một lúc mà động thủ cùng với ba thiên sát tinh thì chưa chắc ta đã nắm được phần thắng. Công Dương tỏ vẻ lo lắng.

Một ánh chớp loé lên, một cô gái mặc kim giáp đột ngột xuất hiện đứng phía sau Công Tự.

"Có bổn cô nương ở đây, sẽ bảo vệ cho thiếu chủ vạn sự bình an."

Công Dương ha ha cười, hắn chợt nhớ ra đệ đệ của mình cũng là một Hàng Tinh Giả.

"Như mà lão ca còn có một chút chưa được rõ."

"Ca ca, mời cứ nói!"

"Đệ vì cái gì mà phải lợi dụng Địa Tặc Tinh khai mở cơ quan, nếu giết nàng ấy không phải sẽ tốt hơn sao?"

"Đệ cũng đã nghĩ tới chuyện này, nhưng đệ còn lo rằng Mặc gia di chỉ kia cũng có thể là thật, nên lợi dụng nàng ta thì tốt hơn."

Công dương khẽ gật đầu tán thành, cô gái kia nói thêm.

"Ta cùng thiếu chủ tiến vào trong nhưng lại gặp một cái cơ quan nên tạm thời phải lui ra."

"Chẳng lẽ nói??"

"Vạn dặm trường lang!": Công tự cười lớn hai mắt híp cả vào.

Công Dương có vẻ thoáng lo sợ, Thiên cơ giáo từng bị Thần Cơ tộc bức tới mức chút nữa là bị tuyệt diệt, cũng đã biết sự lợi hại của Vạn dặm trường lang, cho dù giáo chủ đến đây cũng phải suy tính thật kỹ mới dám hành động.

"Ta sợ rằng bọn chúng không thoát ra được thôi."

Công tự bồi thêm.: "Lúc đó ta đi kiếm mấy cái túi a." Cô gái đứng sau ánh mắt thoáng chút buồn, tâm trạng đầy ưu tư.

Lúc này Tô Tinh cùng mọi người đã nếm trải qua sự lợi hại của Vạn dặm trường lang.

Ba ngày sau, Tô Tinh cùng mọi người đã biết sự lợi hại, đã ba ngày liên tục bọn họ đi biết bao nhiêu hành lang gấp khúc, mỗi lần sắp hết một hành lang mọi người đều hi vọng nhưng sau đó lại thất vọng, ban đầu An Tố Vân và Ngô Tâm Giải còn thực sự hứng thú, sau thời gian này đã cảm thấy vô cùng chán nản.

"Mấy vách tường này thực sự quá đáng ghét, hận là không thể một cước đạp đổ chúng." Ngô Tâm Giải giọng đầy ấm ức. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Thời Viện lúc đầu còn thấy hứng thú tìm hiểu, nhưng bây giờ cũng chán nản, không lẽ lại có người kiên nhẫn ở lại đây thiết kế một hành lang không có điểm cuối sao.

Thời Viện nói. "May mà mọi người đều là tinh tướng trời sinh đã có đặc thù riêng, nếu không thì đã chết khát ở chốn này rồi, chỗ này quả đúng là ngục tù a."

Lâm Anh Mi sờ tay vào vách tường, vốn nó rất dày không thể phá hư, không lẽ chúng ta cũng giống như Yên Diệt hoá tinh tu sĩ kia sao?

Nghĩ vậy Lâm Anh Mi chợt thấy hoảng sợ, nàng thoáng liếc mắt sang Tô Tinh đang ngồi bên An Tố Vân. ánh đuốc lập loè khuôn mặt Tố Vân đỏ rực lên, Lâm Anh Mi chợt cảm thấy một chút gì đó sao xuyến trong lòng. ^_^