Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta Chương 16: Cô gái,tay cô đang sờ nơi đâu?

Trời ạ,tư thế này thật sự quá thân mật,quá mập mờ,sống lưng Diệp Vị Ương cứng ngắc ngay cả hít thở cũng cẩn thận.Lớn như vậy nhưng cô chưa từng tiếp xúc thân mật với người đàn ông nào hơn nữa còn suốt cả buổi tối.

Đúng lúc này chỉ nghe có người nổi giận nói: “Người bắn chuẩn nhất nhanh nổ súng!Mau nổ súng vào cô gái kia!Không dễ gì tìm được Thiếu chủ Ám Dạ nên tuyệt đối không để hắn trốn thoát,không dám tổn thương hắn vậy thì tổn thương cô gái trong ngực hắn!Cô gái kia chết không sao. . . . . .”

Lời còn chưa dứt tiếng súng đạn phá không khí bay đến,phá tan kính chắn gió thẳng đến ấn đường Diệp Vị Ương!

Lần này không phải dao,là đạn,không ai cứu được cô sao?

Thanh Phong Tuấn đang đạp chân ga,đôi tay vòng quanh eo Diệp Vị Ương kéo cô vào trong ngực nắm tay lái,mặc dù không có thấy đạn nhưng được huấn luyện tàn khốc lâu dài,để hắn học được cách nghe thấy vị trí,không kịp suy nghĩ hắn nhanh chóng đè thấp thân thể Diệp Vị Ương,sau đó bản thân phản công lại. . . . . .

Xe rốt cuộc từ từ chuyển động,đạn vì vậy lệch vị trí bắn trúng lồng ngực Thanh Phong Tuấn!

Không vì đau mà thét thành tiếng,hắn nhấn mạnh chân ga tăng tốc không cho đối phương có cơ hội bắn phát thứ hai,nhưng Diệp Vị Ương không phải ngốc,cô ngửi thấy mùi tanh của máu.

Không thể hình dung bối rối và lo lắng trong lòng cô,người đàn ông này vì cứu cô mới bị thương! Bị đạn bắn trúng. . . . . . có chết không?

“Anh . . . . . anh bị thương chỗ nào? Mau để tôi nhìn! Nơi này? Hay nơi này? Đau không? A,anh mới vừa rồi một người đánh với cả đám côn đồ,còn có thể đánh ngã cả đám bọn họ,điều này chứng tỏ thân thể của anh rất tốt,anh sẽ không dễ dàng chết phải không?Hu,tôi không muốn anh chết,anh. . . . . . ngàn vạn đừng chết,anh đừng làm tôi sợ !”

Diệp Vị Ương không để ý tới tư thế hai người có mập mờ hay không,cô bắt đầu thao tác tìm kiếm vết thương trên người Thanh Phong Tuấn.

Thanh Phong Tuấn vừa khó khăn lái xe bỏ rơi người đuổi theo phía sau,nhìn vẻ mặt cô trong lòng cảm thấy ấm áp đau đớn trên người cũng giảm bớt không ít,cười mắng: “Cô gái ngốc,cô còn sờ loạn trên người tôi nữa cho dù vết thương không sao,cũng sẽ xảy ra tai nạn xe cộ .”

Lời của hắn luôn dễ dàng có thể làm Diệp Vị Ương kinh ngạc sợ hãi,không dám lộn xộn ngoan ngoãn nghe lời. Diệp Vị Ương mở to hai mắt,nhịn xuống xung động muốn xem xét vết thương của hắn,lo lắng nói: “Ừ,vậy tôi không động,anh lái xe đến bệnh viện,nếu không chảy máu nhiều anh sẽ chết đấy!”

“Không đi.” Bệnh viện là cấm địa của người trong xã hội đen,rất dễ dàng để lộ thân phận dẫn tới phiền toái không cần thiết.Thanh Phong Tuấn suy nghĩ một chút, thấp giọng nói: “Cô gái,cô biết lái xe không?Tôi mệt mỏi muốn ngủ một lát.Nhớ đấy,không muốn tôi chết sớm thì đừng đưa tôi đến bệnh viện,đến một khách sạn đây mướn một phòng để tôi lấy đạn và băng bó vết thương.”

Mắt thấy Thanh Phong Tuấn gần ngất đi,mắt thấy xe sắp đụng vào cây cối hai bên đường,Diệp Vị Ương hoảng sợ vội vàng nhận tay lái trong tay hắn,nhanh quay ngược trở lại mới may mắn không xảy ra tai nạn xe cộ.

Tình huống bây giờ biến thành bộ dáng như vậy:Hai người đồng thời ngồi cùng vị trí lái xe,Diệp Vị Ương bị buộc ngồi trên đùi Thanh Phong Tuấn,mà Thanh Phong Tuấn vết thương bắt đầu chảy máu nên đặc biệt yếu ớt,cả người rơi vào trạng thái nửa hôn mê tựa trên sống lưng mỏng manh của Diệp Vị Ương!

Hai người chen cùng chổ ngồi không gian trở nên rất hẹp,cộng thêm phải chăm chú nhìn đường,Diệp Vị Ương cả người nghiêng tới trước,điều này làm cho chân cô rất tự nhiên đưa về phía sau,dùng sức giữ vững thăng bằng cho thân thể,mà Thanh Phong Tuấn đè trên người cô,ngay sau đó vết thương trên chân để trần của cô càng thêm đau đớn.

Nhưng cô vẫn lấy tinh thần nói chuyện với Thanh Phong Tuấn nằm sau lưng:

“Wey wey Wey,anh đừng ngủ! Chính xác mà nói anh có thể nhưng tuyệt đối đừng chết!Anh. . . . . . anh . . . . . anh thật không đến bệnh viện sao? Hu hu,tôi không biết lấy đạn băng bó vết thương đâu,tôi nhiều lắm chỉ từng may quần áo thôi đấy. . . . . .”

“Cô gái ngốc,cô ầm ĩ quá. . . . . .” Thanh Phong Tuấn nói xong câu này hoàn toàn ngất đi . ^_^