Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta Chương 26: Anh muốn hủy hoại em

Dạ Phi Phàm đánh mạnh một đấm vào bên gối mới kết thúc nụ hôn,môi của hắn đặt trên môi cô,hơi thở rối loạn cả người giận dữ không thôi.

“Tại sao? Có phải tất cả phụ nữ đều dễ dàng thay đổi?Không phải em yêu tôi sao? Đây là biểu hiện em yêu tôi sao? Không những không cho tôi chạm vào,khi chạm vào thì người em cứng ngắc như cương thi,đây chính là tình yêu của em sao?”

Diệp Vị Ương cố gắng đẩy hắn ra một chút,nghiêm túc lau đôi môi anh đào đã sưng vù,yếu ớt nói:

“Trước kia tôi chỉ cho rằng anh là người lạnh lùng,nhưng bây giờ phát hiện anh căn bản không hiểu tình yêu.Tôi hiện tại có chút hiểu mối tình đầu của anh năm đó vì sao muốn rời khỏi anh”

——— Cặp mắt to trong suốt cả gan nghênh đón ánh mắt lạnh như băng đủ giết người của Dạ Phi phàm .

“Tại sao…? !” Hắn từng câu từng chữ cắn răng hỏi,trong lòng bắt đầu quặn đau,không hiểu tại sao người phụ nữ nào cũng nhẫn tâm,thật vất vả đi vào trong lòng hắn rồi lại đối xử hắn như thế,đùa bỡn tình cảm của hắn! Đáng chết!

“Bởi vì. . . . . . Anh chỉ có thú tính không có yêu! Bởi vì anh rất bẩn thỉu! Đừng có dùng bàn tay bẩn đã đụng vào người phụ nữ khác chạm vào tôi!” Diệp Vị Ương nhắm mắt lại lớn tiếng nói ra những lời này,dùng dũng khí bản thân cố gắng đánh thức ác ma đã mất lý trí trước mắt,cô cần chính là một tình yêu sạch sẽ,một mời một kiếp ở bên nhau… yêu chân thành tha thiết,đem mình hoàn toàn giao phó cho đối phương,hoàn toàn là duy nhất của đối phương!

“A,Diệp Vị Ương,em thành công chọc giận tôi!Tôi muốn hủy hoại em! Tôi muốn để cho em biết cái gì chỉ có thú tính không có yêu!”

Dạ Phi Phàm cảm thấy lòng thật đau,nếu như không có yêu,hắn cần gì đợi đến bây giờ? Chỉ là hắn không biết mình đã dùng phương thức quá mức tàn bạo và gấp gáp rồi.

Nụ hôn của hắn lần nữa ùn ùn kéo đến,động tác tay cũng không dừng lại,thô bạo cởi bỏ vật che đậy cuối cùng trên người Diệp Vị Ương,lấy thảm mỏng tiện tay ném xuống đất. . . . . .

Điều này làm Diệp Vị Ương cảm thấy vô cùng nhục nhã,cô lại bắt đầu run rẩy giãy giụa lung tung không ngừng phản kích,cắn nát môi hắn.

Trong khoảnh khắc mùi máu tanh tràn ngập giữa răng và môi hai người,nhưng không làm Dạ Phi Phàm dừng,ngược lại càng thêm kích thích giác quan của hắn, để hắn càng thêm điên cuồng,trở thành quân vương bạo ngược cắn nuốt chiếm đoạt.

Chỉ có thể như vậy sao? Diệp Vị Ương xót xa nghĩ.

Phải mất đi thứ quý giá nhất sao? Nước mắt chảy xuống,không yêu thương chỉ có hung bạo và nuông chiều tuyệt đối không phải là yêu! Người cô yêu sẽ không làm vậy với cô. . . . . . Cô không muốn!

Nhưng. . . . . . Nhưng còn cách gì đây?

Diệp Vị Ương chưa từng căm hận chính mình bất lực như lúc này,cô hy vọng có một sức mạnh để cô có thể dựa vào để cô chống đỡ, giúp cô thoát khỏi quẩn cảnh khuất nhục trước mắt ! ^_^